CHĂM LO GIÁO DỤC ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG CHO THANH NIÊN THEO TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
07:42
Trong suốt cuộc đời hoạt động
cách mạng
của
mình, Hồ Chí Minh luôn dành cho thế hệ trẻ tình
cảm
thương
yêu sâu sắc
và sự quan
tâm, chăm
sóc, đào
tạo
bồi
dưỡng đặc
biệt. Người
luôn khẳng định thanh niên là người chủ tương lai của nước nhà, là tiền đồ của
Tổ quốc. Và cho
đến trước
lúc đi
xa, trong Di chúc lịch
sử,
với
những
tình cảm
vô vàn thương
yêu và trách
nhiệm
cao cả,
Người
không quên dặn
lại: “Đảng
cần phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người
thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa “hồng”, vừa “chuyên”. Bồi dưỡng thế hệ
cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết”[1].
Đây chính là sự tổng kết lý luận mà Hồ Chí Minh rút ra từ lịch sử nhân loại, dân
tộc; từ thực tiễn lãnh đạo, chỉ đạo công tác thanh niên của Người qua các thời
kỳ cách mạng, để tiếp tục định hướng việc giáo dục, rèn luyện và phát huy mọi
tiềm năng to lớn của thanh niên trong sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân
tộc.
Người
coi sự lớn mạnh của tuổi trẻ là thành công của Đảng, có quan hệ đến thắng lợi
của sự nghiệp cách mạng và sự sinh tồn của xã hội, của giống nòi. Trong mỗi
chặng đường cách mạng hay ở trong từng lĩnh vực hoạt động cụ
thể, Hồ
Chí Minh luôn
nhấn mạnh “phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành
những người thừa kế xây dựng xã hội chủ nghĩa vừa hồng vừa chuyên”,
trở thành “người công dân tốt, người lao động tốt, người cán bộ tốt của nước
nhà”, xứng đáng
là chủ nhân
tương
lai của đất nước. Người đã
khẳng định: Đạo đức cách mạng không phải trên trời sa xuống. Nó do đấu tranh rèn
luyện bền bỉ hàng ngày mà phát triển và củng cố, cũng như ngọc càng mài càng
sáng, vàng càng luyện càng trong và “có gì sung sướng vẻ vang hơn là trau dồi
đạo đức cách mạng để góp phần xứng đáng vào sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội
và giải phóng loài người”[2].
Người xem đạo đức như ngọn nguồn của sông, như gốc của cây, như sức mạnh của con
người: Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây
phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có
đạo đức thì tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân.
Trong
giáo dục đạo đức cho thế hệ trẻ, theo Hồ Chí minh cần quán triệt những nội dung
sau: Giáo dục lòng tuyệt đối trung thành với Tổ quốc với Đảng và hiếu với dân;
phải biết sống với nhau có tình có nghĩa; phải thực hành tốt phương châm: Cần,
kiệm, liêm, chính,
chí công vô tư; luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, vào sức mạnh vô địch
của nhân dân, kiên quyết đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân...
Do
đó, để thực hiện tốt việc chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho thanh niên theo
tư tưởng Hồ Chí Minh, chúng ta cần phải tập trung vào việc thực hiện tốt các vấn
đề sau:
1.
Giáo dục đạo đức cách mạng cho thanh niên phải tiến hành toàn
diện
Hồ Chí
Minh đã
căn
dặn
trong việc
giáo dục
và học
tập,
phải
chú trọng đủ các mặt: đạo đức
cách mạng,
giác ngộ xã
hội
chủ nghĩa,
văn
hoá, kỹ thuật,
lao động và
sản
xuất...
Giáo
dục giác ngộ xã hội chủ nghĩa.
Theo
Hồ Chí Minh, giáo dục sự giác ngộ xã hội chủ nghĩa cho thế hệ trẻ là giáo dục sự
nhận thức đúng đắn về chủ nghĩa xã hội, phấn đấu vì sự nghiệp giải phóng dân
tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội, giải phóng con người, phấn đấu vì
lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội: “Người cộng sản chúng ta không một
phút nào được quên lý tưởng cao cả của mình là phấn đấu cho tổ quốc hoàn toàn
độc lập, cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên thế
giới”[3].
Giáo dục đạo đức thông
qua các giá trị chuẩn mực, hành vi đạo đức trong học tập, lao động và kỷ
luật.
Theo
Hồ Chí Minh, học là để “làm việc, làm người,
làm cán bộ...phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân”. Học tập là truyền
thống quý báu của dân tộc ta, nhưng từ khi thực dân Pháp thống trị nước ta, thực
hiện chính sách ngu dân để cai trị, kết quả là sau gần một thế kỷ hơn 90% dân
Việt Nam mù chữ. Vì thế, ngay khi cách mạng tháng Tám thành công, việc giáo giáo
dục tri thức cho toàn dân là vấn đề cấp thiết được Người đặt ra và coi nhiệm vụ
diệt “giặc dốt” cũng cấp bách như diệt “giặc đói”, “giặc ngoại
xâm”.
Người
xác định, thanh niên sinh hoạt và làm việc theo khoa học là một chuẩn mực đạo
đức, chuẩn mực này làm chuyển biến và thúc đẩy sự tiến bộ của nền văn hoá Việt
Nam vốn trước đây còn chưa phát triển. Đặc biệt, Người đã gắn giáo dục tri thức
với giáo dục đạo đức, thông qua việc dạy chữ để dạy người: Trong giáo dục, không
những phải có tri thức phổ thông mà phải có đạo đức cách mạng, có tài phải có
đức và thường xuyên nhắc nhở cần phải giáo dục thế hệ trẻ tình yêu lao động, quý
trọng người lao động, có thái độ trân trọng đối với lao động trí óc cũng như lao
động chân tay, bởi một điều lao động là nghĩa vụ thiêng liêng, là nguồn sống,
nguồn hạnh phúc của chúng ta. Trong xã hội ta, không có nghề nào thấp kém, chỉ
những kẻ lường biếng, ỷ lại mới đáng xấu hổ. Người nói: “Người nấu bếp, người
quét rác cũng như thầy giáo, kỹ sư, nếu làm trọn trách nhiệm thì đều vẻ vang như
nhau. Ai sợ khó, sợ khổ, muốn "ngồi mát ăn bát vàng", người đó mới là kém vì
không phải là người xã hội chủ nghĩa. Mỗi người phải tự giác giữ vững kỷ luật
lao động. Thanh niên càng phải xung phong hăng hái thực hiện khẩu hiệu: "Đâu cần
thanh niên có, đâu khó thanh niên làm"”[4].
Do đó, Người phát động phong trào “Người mới, việc mới”, “người tốt, việc tốt”
nhằm tạo điều kiện cho mọi người có cơ hội tham gia lao động, thấy được ý nghĩa
của lao động, tác dụng của lao động, góp phần nâng cao sức khoẻ, phát triển trí
tuệ và tài năng, tăng cường đạo đức của mọi người.
Người
còn yêu cầu giáo dục cho thanh niên kỷ luật lao động, ý thức bảo vệ của công,
thực hành tiết kiệm, tinh thần dám nghĩ, dám làm, không sợ khó, không sợ khổ,
cần cù nhẫn nại, sáng tạo trong lao động. Mỗi thứ của cải chúng ta
làm ra phải tốn bao nhiêu mồ hôi và sức lao động. Chúng ta chỉ có thể xây dựng
chủ nghĩa xã hội bằng cách tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm. Sản xuất mà
không tiết kiệm thì khác nào gió vào nhà trống. Cho nên phải biết giữ gìn của
công. Tham ô, lãng phí
tài sản của Nhà nước, của tập thể, của nhân dân là hành động trộm cắp, mà ai
cũng phải thù ghét, phải trừ bỏ. Phải biết quý trọng sức người là vốn quý nhất
của ta. Chúng ta cần hết lòng chăm sóc sức khoẻ và sử dụng thật hợp lý sức lao
động của nhân dân ta. Đồng thời, Hồ Chí Minh còn nhấn mạnh đến tính kỷ luật cả
trong học tập và lao động. “Tiến lên chủ nghĩa xã hội thì phải có khoa học và kỷ
luật”, “Phải giữ gìn kỷ luật”, “Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt”.
Giáo
dục đạo đức cho thanh niên thông qua giáo dục thể chất, vui
chơi.
Theo
Người, sức khoẻ bao gồm cả yếu tố tinh thần và thể chất, là do luyện tập đều đặn
mà ra, tập luyện vừa khoẻ, vừa có tác dụng rèn luyện ý chí và khả năng tự chủ
bản thân. Với thanh niên, luyện tập còn làm cho cơ thể cường tráng, phát triển
cân đối, hài hoà về hình thể để lao động, học tập và bảo vệ Tổ quốc. Bản thân
Người là tấm gương để chúng ta noi theo về tinh thần rèn luyện sức khoẻ bản thân
và Bác cũng đã nhiều lần phát động các phong trào rèn luyện sức khoẻ trong nhân
dân.
Người
khuyên đối với thanh niên phải chuyên tâm học hành và công tác nhưng cũng cần có
vui chơi, bởi: “Vui chơi lành mạnh là một bộ phận trong sự sinh hoạt của thanh
niên. Trong vui chơi cũng cần có giáo dục. Cần có những thứ vui chơi văn hoá,
thể dục có tính chất tập thể và quần chúng”[5].
Gắn liền với giáo dục thể chất, Người khuyên nên hăng say lao động vì nó vừa
giúp chúng ta có sức khoẻ, vừa tạo ra của cải vật chất làm giàu cho đất nước,
Người đã khẳng định: “Giữ
gìn dân chủ, xây dựng nước nhà, gây đời sống mới, việc gì cũng cần có sức khoẻ
mới thành công. Luyện tập thể dục, bồi bổ sức khoẻ là bổn phận của mỗi một người
yêu nước…Gái trai, già trẻ ai cũng nên làm và ai làm cũng được. Mỗi ngày lúc ngủ
dậy, tập một ít thể dục. Ngày nào cũng tập thì khí huyết
lưu thông, tinh thần đầy đủ, như vậy là sức khoẻ”[6].
Giáo dục đạo đức cho
thanh niên thông qua giáo dục thẩm mỹ.
Giáo
dục thẩm mỹ (đức, trí, thể, mỹ) là một trong những nội dung quan trọng trong tư
tưởng giáo dục của Hồ Chí Minh. Người yêu cầu giáo dục cho thanh niên hướng về
cái đẹp, biết phân biệt giữa cái đẹp và cái xấu, giáo dục thanh niên “mỹ học để
phân biệt cái gì đẹp, cái gì không đẹp”. Gắn cái đẹp của thanh niên với cuộc
sống thực tế từ đó làm nảy nở trong thế hệ trẻ tư duy so sánh, biết gắn cái đẹp
của thiên nhiên với cái đẹp của cuộc sống. Từ tình cảm thẩm mỹ, thông qua các
hiện tượng thiên nhiên và xã hội mà hình thành ý thức thẩm mỹ, từ tư duy cảm
tính nâng lên thành lý tính.
Hồ
Chí Minh còn gắn cái đẹp với đạo đức, giáo dục cho thanh niên đức hy sinh, hy
sinh cái “Tôi” vì cái “Ta” cao cả. Bác nói: Tết này, có lẽ các cháu không có
bánh chưng con, áo mới… nhưng các cháu vẫn vui. Vui vì các cháu tiết kiệm bánh
con, áo đẹp để giúp các chiến sĩ, nhắc nhở thanh niên khi giải quyết mối quan hệ
giữa nghĩa vụ và quyền lợi thì bao giờ cũng phải chú ý đến nghĩa vụ trước. Người
yêu cầu: “Phải quan tâm đến việc khôi phục và xây dựng lại nước
nhà. Nhiệm
vụ của thanh niên không phải là đòi hỏi nước nhà đã cho mình những gì. Mà phải
tự hỏi mình đã làm gì cho nước nhà? Mình phải làm thế nào cho ích lợi nước nhà
nhiều hơn? Mình đã vì lợi ích nước nhà mà hy sinh phấn đấu chừng nào? Thanh niên
cần phải có tinh thần và gan dạ sáng tạo, cần phải có chí khí hăng hái và tinh
thần tiến lên, vượt mọi khó khăn, gian khổ để tiến mãi không ngừng. Cần phải
trung thành, thật thà, chính trực”[7];
Thanh niên cần phải chống tâm lý tự tư tự lợi, chỉ lo lợi ích riêng và sinh hoạt
riêng của mình. Chống tâm lý ham sung sướng và tránh khó nhọc… Không chỉ giáo
dục cho thanh niên ý thức thẩm mỹ, tình cảm thẩm mỹ mà cao đẹp hơn là nó được
thể hiện ra bằng hành vi thẩm mỹ, đó chính là những việc làm đẹp trong lao động,
học tập, trong các quan hệ xã hội để góp phần xây dựng cuộc sống. Phong trào
“Người tốt việt tốt” do Người đề xướng là biểu hiện sinh động nhất của cái
đẹp.
Giáo
dục đạo đức trong ứng xử với công việc, với người và với bản
thân.
Trong
tư tưởng Hồ Chí Minh không có con người trừu tượng mà chỉ có con người cụ thể,
con người với ý nghĩa đầy đủ nhất, đó là mỗi một người có cuộc sống riêng của
họ, có những mối quan hệ riêng của họ gắn với gia đình, người thân, với quê
hương, làng xóm, với tập thể, đồng bào trong cộng đồng dân tộc, cao hơn là nhân
loại. Do đó, khi giáo dục đạo đức cho từng đối tượng cụ thể khác nhau Người đều
giáo dục trên cả 3 phương diện: Đối với tự mình, đối với người và với công việc.
Đối với thế hệ trẻ Bác khuyên: Yêu Tổ quốc, yêu đồng
bào; Học tập tốt, lao động tốt; Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt; Giữ gìn vệ sinh; Thật
thà, dũng cảm; Hăng
hái, kiên quyết, không sợ khó, không sợ khổ; Phải siêng học, phải siêng làm,
phải tiết kiệm; Việc nên làm (như ủng hộ kháng chiến, tăng gia sản xuất) thì ta
không chờ ai nhắc nhủ; Việc nên tránh (như tự tư tự lợi) thì ta không đợi ai
ngăn ngừa. Các sự hy sinh khó nhọc thì mình làm trước người ta, còn sự sung
sướng thanh nhàn thì mình nhường người ta hưởng trước (tiên thiên hạ ưu, hậu
thiên hạ lạc)…
Đó là những phẩm chất
đạo đức cơ bản để tất cả mọi người, trước hết là thanh niên hoàn thành tốt nhiệm
vụ của mình, mà nhiệm vụ quan trọng nhất là làm sao cho năm điều Bác Hồ dạy sẽ
trở thành nhân cách, phẩm chất và thói quen đạo đức của thanh niên, làm cho họ
trở thành con người có ý chí cách mạng. Người dạy thanh niên phải có tinh thần
dân tộc vững chắc và tinh thần quốc tế đúng đắn... Phải quan tâm đến đời sống
của nhân dân, phải chú ý đến tình hình thế giới. Thanh niên cần phải có tinh
thần gan dạ và sáng tạo, cần phải có chí khí hăng hái và tinh thần tiến lên,
vượt qua mọi khó khăn, gian khổ để tiến mãi không ngừng. Cần phải khiêm tốn,
chính trực, thật thà và trung thành. Đó là những giá trị chuẩn mực đạo đức của
cộng đồng dân tộc Việt Nam, nhằm hình thành nên những phẩm chất đạo đức cao quý
ở mỗi con người. Những chuẩn mực ấy chính là ý thức đạo đức, hành vi đạo đức và
quan hệ đạo đức. Đó là văn hoá đạo đức của con người mới xã hội chủ
nghĩa.
2.
Phương pháp giáo dục đạo đức cách mạng cho thanh niên
Học
đi đôi với hành, giáo dục gắn liền với xã hội.
Người
luôn nhấn mạnh học là để lấy cái thực chất, tiếp thu kiến thức, vận dụng vào
thực tiễn cuộc sống chứ không phải để có tấm bằng “loè” người khác. Mục đích của
học là để hành, để phát triển, để sống. Hành là điều kiện để củng cố và nâng cao
kiến thức được tiếp thu, rèn luyện kỹ năng và hình thành những phẩm chất cần có
của người lao động mới. Đó là tiêu chuẩn để phân biệt giữa giáo dục xã hội chủ
nghĩa với nền giáo dục cũ và phê phán lối học vẹt, lối dạy sách vở biến con
người thành những con mọt sách, lối nói suông văn hoa, chữ nghĩa mà không có tác
dụng gì. Người lấy tiêu chuẩn đó để phân biệt giữa giáo dục xã hội chủ nghĩa
với nền giáo
dục cũ: “Trường học của ta là trường học xã hội chủ nghĩa, trường học xã hội chủ
nghĩa là thế nào? Nhà trường xã hội chủ nghĩa là nhà trường:Học đi với lao động;
Lý luận đi với thực hành; Cần cù đi với tiết kiệm”[8].
Theo
Người, học lý luận chẳng qua là vì công việc, vì thực tiễn đòi hỏi chứ không
phải vì lý luận. Do đó, Người yêu cầu nội dung giáo dục phải đáp ứng nhu cầu của
nhiệm vụ cách mạng trong từng giai đoạn và giáo dục gắn liền với xã hội cũng
chính là nhằm thực hiện gắn học với hành. Đây là điều kiện để thế hệ trẻ đem vốn
hiểu biết tiếp thu được phục vụ cuộc sống, phục vụ xã hội, là điều kiện cần
thiết để giáo dục lý tưởng, rèn luyện đạo đức, trách nhiệm, ý thức công dân cho
thế hệ trẻ. Người chỉ rõ: “Giáo dục thanh niên không thể tách rời mà phải liên
hệ chặt chẽ với những cuộc đấu tranh của xã hội”[9].
Kết
hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội trong giáo dục đạo đức cách
mạng cho thanh niên.
“Trồng
người” là sự nghiệp vẻ vang nhưng rất công phu, bền bỉ, khó khăn, phải do sự
phối hợp của nhiều lực lượng: nhà trường, gia đình và xã hội trong việc giáo dục
thế hệ trẻ mới đạt kết quả tốt. Theo Người: “Trường học, gia đình và đoàn thể
thanh niên phải liên hệ chặt chẽ trong việc giáo dục thanh niên”[10].
Sự
kết hợp giữa ba yếu tố đó không phải chỉ mang tính chất nhất thời mà phải coi đó
là nguyên tắc lớn của giáo dục đào tạo. Hồ Chí Minh yêu cầu gia đình, nhà
trường, xã hội phải hợp thành sự thống nhất ở mục tiêu giáo dục, phương pháp
giáo dục để tạo ra hợp lực, chứ không phân cực hoặc phản lực triệt tiêu lẫn
nhau.
Bác
luôn nhắc nhở những người làm công tác giáo dục phải nhận thức đúng đắn “giáo
dục là sự nghiệp của quần chúng”, kết quả giáo dục tuỳ thuộc rất nhiều vào sự
tham gia của các lực lượng trong xã hội: các ngành, các cấp uỷ Đảng, chính
quyền, gia đình và của các lực lượng xã hội. Giáo dục nhằm đào tạo những người
kế tục sự nghiệp cách mạng to lớn của Đảng và nhân dân ta, do đó các ngành, các
cấp Đảng và chính quyền địa phương phải thực sự quan tâm hơn nữa đến sự nghiệp
này, phải chăm sóc nhà trường về mọi mặt, đẩy sự nghiệp giáo dục của ta lên
những bước phát triển mới.
Phải tự mình giác ngộ,
rèn luyện một cách nghiêm khắc.
Thanh
niên là lứa tuổi đang hoàn thiện nhân cách, đang phát triển và muốn khẳng định
mình. Để thanh niên xứng đáng là người chủ tương lai của nước nhà thì yếu tố tự
giác giáo dục, rèn luyện của bản thân thanh niên là hết sức quan trọng, trước
tiên “thanh niên phải rèn luyện và thấm nhuần tư tưởng xã hội chủ nghĩa”, “phải
trau dồi đạo đức của người cách mạng”. Người coi trọng việc kết hợp cả hai mặt
giáo dục và tự giáo dục. Vì, khi mặt tự giáo dục thực sự được đặt ra ở mỗi người
thì việc giáo dục mới có hiệu quả và chắc chắn. Người nói: “Phải lấy tự học làm
cốt”. Đây là quan điểm hiện đại – biến quá trình đào tạo thành tự đào tạo.
Thường xuyên nhắc nhở thế hệ trẻ phải tự tu dưỡng trên mọi phương diện: đạo đức,
lý tưởng cách mạng, rèn luyện ý chí và lòng dũng cảm, chuyên môn nghiệp vụ… làm
được điều đó thì mới xoá bỏ được triệt để những thói hư tật xấu và mới xây dựng
một cách vững chắc những phẩm chất tốt đẹp. Khi nhấn mạnh vấn đề tự rèn luyện,
tự phê bình chúng ta không thể coi nhẹ vấn đề phê bình, vấn đề đấu tranh chống
lại những sai trái của người khác và sự giúp đỡ của người khác đối với
mình.
Phải
nêu cao tác phong độc lập suy nghĩ và tinh thần tự lực tự cường, tính chủ động
và độc lập trong suy nghĩ, trong cách làm là rất quan trọng, giúp họ không chủ
quan, ỉ lại, tuỳ vào hoàn cảnh mà áp dụng những điều được học. Người còn chỉ rõ
kiêu ngạo, tự phu, tự mãn là kẻ thù số một của học tập, học tập là công việc
suốt đời bởi vật gì không tiến tức phải thoái, vì vậy nếu muốn tiến bộ thì phải
tự lực học tập và phấn đấu không ngừng.
Giáo dục bằng phương
pháp nêu gương.
Hồ
Chí Minh coi trọng phương pháp nêu gương trong việc giáo dục, Người nói: “Lấy
gương người tốt, việc tốt để hàng ngày giáo dục lẫn nhau là một trong những cách
tốt nhất để xây dựng Đảng, xây dựng các tổ chức cách mạng, xây dựng con người
mới, cuộc sống mới”[11].
Người yêu cầu trong gia đình thì ông bà, cha mẹ phải làm tấm gương cho con cháu,
anh chị làm tấm gương cho em; trong nhà trường, thầy giáo, cô giáo phải làm kiểu
mẫu cho học trò; ngoài xã hội thì thế hệ trước phải làm gương cho thế hệ sau,
trong cơ quan thì cấp trên phải làm gương cho cấp dưới… “Dạy cho các cháu thì
nói với các cháu chỉ là một phần, cái chính là phải cho các cháu nhìn thấy, cho
nên những tấm gương thực tế là rất quan trọng”, do đó: “thầy giáo, cán bộ phụ
trách… phải gương mẫu từ lời nói đến việc làm”[12].
Bên
cạnh đó, Người cũng yêu cầu đoàn viên, thanh niên “luôn luôn chú ý dìu dắt và
giáo dục thiếu niên và nhi đồng, làm gương tốt về mọi mặt cho đàn em noi theo”.
Đoàn viên phải gương mẫu, phải giữ vững đạo đức cách mạng, khiêm tốn, cần cù,
hăng hái, dũng cảm, phải xung phong trong mọi công tác để làm “đầu tàu” cuốn hút
được đông đảo thanh niên làm theo. Người cũng không quên nhấn mạnh vai trò của
cán bộ, đảng viên phải luôn luôn nêu tấm gương sáng, làm khuôn mẫu cho thế hệ
trẻ học tập.
Hồ
Chí Minh rất chú trọng việc xây dựng những mẫu người tiên phong làm mục tiêu
phấn đấu cho mọi người. Xuất phát từ thực tiễn cách mạng, tuỳ theo đặc điểm của
từng đối tượng, từng công việc mà Người nêu ra những mẫu người tiêu biểu cho
từng giai cấp, tầng lớp khác nhau: mẫu người công an, bác sĩ, công nhân, nông
dân, thanh niên, nhi đồng…Việc trau dồi đạo đức cách mạng của thanh niên nói
riêng cũng như của mọi người nói chung đều gắn liền với công tác giáo dục, đây
là việc làm vô cùng cần thiết đối với thanh niên, bởi “có gì sung sướng hơn và
vẻ vang hơn là trau dồi đạo đức cách mạng để góp phần xứng đáng vào sự nghiệp
xây dựng chủ nghĩa xã hội và giải phóng loài người’ .
Hiện
nay, đất
nước đang
tiếp tục đẩy mạnh việc thực hiện sự nghiệp CNH, HĐH
trong điều kiện khu vực
và thế giới
có nhiều
biến động
phức
tạp,
kẻ thù đang
dùng mọi
âm mưu, thủ đoạn
chống
phá cách mạng,
hòng làm chệch
hướng
XHCN và làm lung lay ý chí cách mạng
của
thế hệ trẻ.
Việc
quán triệt,
vận
dụng
tư tưởng
Hồ Chí
Minh về bồi
dưỡng đạo đức
cách mạng
cho thanh niên là một
công việc
quan trọng,
có ý nghĩa
lý luận
và thực
tiễn.
Thực
hiện
CNH, HĐH,
thế hệ trẻ giữ vai
trò rất
quan trọng,
họ là
lực
lượng
nắm
bắt,
vận
dụng
các thành tựu
khoa học
công nghệ;
là lực
lượng
xung kích trên mọi
lĩnh
vực
của
cuộc
sống
xã hội...
Chính vì thế, Đảng ta đã khẳng định: “Thanh niên là lực lượng xã hội to lớn, một
trong những nhân tố quan trọng quyết định tương lai, vận mệnh dân tộc; là lực
lượng chủ yếu trên nhiều lĩnh vực, đảm nhiệm những công việc đòi hỏi hy sinh,
gian khổ, sức khoẻ và sáng tạo. Thanh niên là độ tuổi sung sức nhất về thể chất
và phát triển trí tuệ, luôn năng động, sáng tạo, muốn tự khẳng định mình”[13].
Do
đó, chúng ta cần phải tiếp tục xây dựng thế hệ thanh niên Việt Nam trở thành
những người giàu lòng yêu nước, tự cường dân tộc; kiên định lý tưởng độc lập dân
tộc và chủ nghĩa xã hội; có đạo đức cách mạng, ý thức chấp hành pháp luật, sống
có văn hoá, vì cộng đồng; có năng lực, bản lĩnh trong hội nhập quốc tế… để qua
đó “hình thành một lớp thanh niên ưu tú trên mọi lĩnh vực, kế tục trung thành và
xuất sắc sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc; phấn đấu cho mục tiêu “dân
giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh; góp phần to lớn vào sự
nghiệp đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, sánh vai cùng các nước tiên tiến trên thế
giới”[14].
Để góp phần thực hiện tốt điều đó thì việc bồi dưỡng đạo đức
cách mạng
cho thế hệ trẻ theo
tư tưởng Hồ Chí Minh là điều vô cùng quan trọng và có ý nghĩa thiết thực, giúp
họ hình
thành, củng
cố niềm
tin vào công cuộc đổi
mới,
vào mục
tiêu độc
lập
dân tộc
và CNXH, giúp thế hệ trẻ biết
yêu quê hương đất
nước,
dân tộc
mình và tự hào
về truyền
thống
cách mạng
kiên cường
của
cha anh. Bồi
dưỡng đạo đức
cách mạng
cho thế hệ trẻ chính
là xây dựng
nhân cách sống
cho họ,
biết
sống
có tình, có nghĩa,
nhân ái, bao dung; mình vì mọi
người
và để hình
thành những
lớp
người
có phẩm
chất đạo đức
trong sáng, có ý chí nghị lực,
không cam chịu
nghèo hèn,... thực
hiện
thành công sự nghiệp CNH, HĐH
đất nước.
[1] Hồ Chí Minh. Toàn tập,
Nxb CTQG, Hà Nội , 2000, tập12, tr 510.
[2] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.9, tr.293.
[3] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.11, tr.372.
[4] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.10, tr.313.
[5] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.7, tr.456.
[6] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.4, tr.212.
[7] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.7, tr.455.
[8] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.9, tr.295.
[9] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.7, tr.455.
[10] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.7, tr.456.
[11] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.12, tr.558.
[12] Hồ
Chí Minh. Sđd., t.9, tr.331.
[13] Đảng
Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Hội nghị lần
thứ bảy Ban Chấp hành Trung ương Khoá X, Nxb CTQG, Hà Nội, 2008,
tr.35.
[14] Đảng
Cộng sản Việt Nam, Sđd,
tr.43-44.